Ngôi nhà “biết thở”

Trang chủ / Bài viết / Ngôi nhà “biết thở”

Khu đất xây dựng ngôi nhà là một trong những mảnh vườn còn sót lại và nằm cạnh sông. Với một bối cảnh như vậy, khi quyết định xây công trình, các kiến trúc sư đã có nhiều cân nhắc để giữ lại gần như nguyên vẹn khu vườn hiện trạng.

Việc sắp xếp những viên gạch nghiêng, cùng màu sắc của gạch giống với tổ ong tạo nên vẻ ngoài độc đáo cho ngôi nhà.

Bên cạnh việc bố trí công trình ở một góc vườn để giảm tác động lên hệ thống cây xanh hiện hữu cũng như giữ cảnh quan ven sông, những cân nhắc về chất lượng không khí bên trong nhà cũng rất được đơn vị thiết kế quan tâm. Trong suốt quá trình làm việc với gia chủ, các kiến trúc sư đã bàn rất nhiều về ý tưởng một công trình có thể “thở” được 24/24. Qua đó, ngôi nhà – với tên gọi Wall house – dần được định hình: Một ngôi nhà với tám khối không gian riêng bao bọc bởi các bức tường thông thường, nằm xen kẽ và giao với một khối chung được tạo nên từ các bức tường “thở”.

Các bức tường “thở” được xây bằng gạch ống, xếp ngược hướng với phương pháp thông thường. Theo cách sắp xếp này, các lỗ gạch trở thành các miệng gió hút không khí, cho gió cùng ánh sáng vào công trình. Hệ tường thở cũng đóng vai trò như lớp áo bên ngoài giúp hạn chế tác động xấu của môi trường; đồng thời kết hợp cùng cây xanh và những khoảng giếng trời xen kẽ giúp các khối phòng tăng ánh sáng, không khí lưu thông liên tục, làm dịu mát môi trường sống. Nhờ vậy, không khí trong nhà luôn tươi mới và ánh sáng chan hòa, hầu như không cần sử dụng quạt máy, điều hòa và đèn điện chiếu sáng vào ban ngày.

 

Với tính năng và sự ngẫu nhiên về màu sắc, gạch cháy – sản phẩm lỗi trong quá trình sản xuất – đã sống lại dưới một hình hài mới, hài hòa và thân thiện hơn với môi trường.

Khi ranh giới giữa đặc và rỗng, giữa bên trong và bên ngoài bị xóa nhòa, một không gian sống mới đã được tạo thành cho Wall house. Ở đó, con người sống gần gũi với tự nhiên hơn, không gian trong nhà cũng thật sự cởi mở, kết nối các chức năng theo cả phương dọc và ngang, trong đó, khu vực sinh hoạt chung được bố trí ở vị trí trung tâm với dụng ý gia tăng sự gắn bó gia đình.

Mọi gian phòng đều được tiếp xúc với thiên nhiên, ngôi nhà vẫn duy trì nếp sống cũ của từng thành viên nhưng tạo ra nhiều không gian chung hơn, giúp mọi người dễ dàng nhìn thấy nhau, bên nhau nhiều hơn. Vườn trong trở thành một nơi được yêu thích và đầm ấm, một nơi có ông nằm võng, bà loay hoay trong bếp, mấy đứa nhỏ xem tivi, hầu hết sinh hoạt diễn ra bên dưới tán cây… và là một nơi để mỗi ngày gia chủ lại thấy yêu hơn mảnh đất này.